Ngày xưa người ta thường nói: "Tri bỉ tri kỷ, bách chiến bách thắng". Nguyên lý này thì đã được kiểm chứng nhiều lắm rồi, không cần bàn cãi nữa. Trong những trận chiến ngày xưa, tranh giành đất đai, giữ gìn lãnh thổ, việc nắm bắt thông tin, rõ biết về đối phương là vô cùng quan trọng và khó khăn. Phải nghĩ đủ kế sách, rình mò, dò la, thăm hỏi. Ngày nay thì đã khác, ở cấp độ quốc gia, nước nào cũng có công nghệ tiên tiến, đội ngũ nhân viên hùng hậu. Còn chuyện tin đúng hay tin bậy thì cũng chỉ họ biết, vì đó là chuyện quốc gia đại sự. Tuy nhiên, thực tế xưa nay trong đời sống, thua vì "không biết người" thì hiếm, mà thua vì "không biết chính mình" thì lại nhiều :-).
Lịch sử thế giới xưa nay không thiếu những bậc anh hùng, từng đứng trên đỉnh cao quyền lực, từng khiến thiên hạ nghiêng mình. Nhưng cũng chính họ, trong một khoảnh khắc nào đó, lại trở thành nạn nhân của chính cái bóng mà mình tạo ra, cái bóng của chiến thắng, của danh vọng, của niềm tin rằng mình không thể sai. Có những vị tướng, từng thắng trăm trận, nhưng đến trận thứ một trăm lẻ một lại thua, không phải vì địch mạnh hơn, mà vì họ đã thôi không còn lắng nghe. Khi tiếng vỗ tay quen thuộc át đi tiếng cảnh báo, khi lời can gián trở thành "trái ý", thì thất bại chỉ còn là vấn đề thời gian.
Người đời thường sợ kẻ thù bên ngoài, nhưng kẻ thù đáng sợ nhất lại là sự hoang tưởng bên trong. Hoang tưởng không đến một cách ồn ào. Nó đến rất nhẹ, rất hợp lý. Nó thì thầm rằng: "Ngươi đã đúng quá nhiều lần, nên lần này cũng sẽ đúng". Nó khiến con người tin rằng kinh nghiệm của mình là chân lý, rằng quá khứ vinh quang có thể bảo chứng cho tương lai. Và từ đó, người ta không còn "tri bỉ tri kỷ" nữa, mà chỉ còn "tri kỷ" theo cách méo mó của cái "tôi" của mình. Trong sử sách, có những vị vua mất nước không phải vì thiếu binh lực, mà vì không chấp nhận thực tại. Có những tướng lĩnh thua trận không phải vì kém tài, mà vì quá tin vào tài của mình. Họ không sai ở tính quyết định; họ sai ở cách nhìn thế giới và quyết định dựa trên cái nhìn sai trái đó, nơi mà họ luôn tự cho mình là trung tâm.
"Tri kỷ" là biết mình, không phải là biết điểm mạnh, mà là thấy được giới hạn bản thân. Là hiểu rằng mình có thể sai và sai rất sâu. Là dám đặt câu hỏi, biết lắng nghe, ngay cả khi mình đang thắng.
"Tri bỉ" là biết người, cũng không phải là đoán mưu tính kế gì của đối phương, mà là nhìn ra sự thay đổi. Thế giới không đứng yên để ta áp dụng những chiến thắng cũ. Kẻ địch hôm nay không giống kẻ địch hôm qua. Và chính ta hôm nay cũng không còn là ta của ngày trước. Nhiều ông chỉ huy thắng vài ba trận, là đã không một chút nghi ngờ chính mình, nghĩ rằng trận tiếp cũng sẽ thắng như chẻ tre. Mà không phải chỉ có đánh trận, mình có quen biết vài người đầu tư nhà đất, vàng vòng, hay chơi số đề cũng vậy. Thắng vài ba trận nhỏ, rồi lại thua một trận lớn tan tành :-)
Nhớ hồi nhỏ coi Tam quốc chí, thấy Khổng Minh thường có kế - lệnh cho tướng đem quân ra trận rồi để thua, bỏ chạy, mà không được thắng. Lúc đó cứ thắc mắc sao ông ta có một chiêu quèn đó mà áp dụng hoài vẫn thành công. Sau này lớn lên mới hiểu là trong cuộc sống, nhu cầu cần được "bơm bong bóng" lúc nào cũng có. Ngay cả những nhân vật tên tuổi, tầm vóc như vua chúa, nguyên thủ quốc gia… đôi khi vẫn có những người thích ăn kẹo, hám danh, hoang tưởng và ái kỷ !
Nhìn lại, quả nhiên giữa thắng và bại, đôi khi chỉ cách nhau một điều rất nhỏ, như nhìn lại chính mình. Có lẽ vì vậy mà những người thật sự vĩ đại trong lịch sử thường không phải là những người không bao giờ thua, mà là những người luôn giữ được một khoảng lặng trong tâm trí. Một khoảng lặng, đủ để nghe được điều mình không muốn nghe, đủ để thấy mình chưa hoàn hảo, đủ để không biến chiến thắng và sự ca tụng trở thành xiềng xích. Bởi đơn giản là khi con người ngừng "tri kỷ", thì "tri bỉ" cũng trở nên vô nghĩa. Và thất bại, khi đó, không còn đến từ bên ngoài nữa, nó bắt đầu từ bên trong. Và họ thua chính bản thân họ !
Lịch sử, Đông hay Tây, đều có những con người từng đứng rất cao, và đã từng thất bại vì lỗi lầm này. Hạng Vũ từng oanh liệt đến mức khiến thiên hạ khiếp sợ. Nhưng đến cuối cùng, ông không thua đối thủ, mà thua cái ý niệm rằng mình không thể thua. Ông không phải là kẻ tầm thường. Trái lại, ông gần như là hiện thân của một "thiên tài quân sự", dũng mãnh, quyết đoán, đánh đâu thắng đó. Nhưng chính vì vậy, ông không bao giờ thực sự học được cách lùi lại. Khi con người đồng nhất mình với chiến thắng, thì thất bại trở thành điều không thể chấp nhận. Và khi không thể chấp nhận, họ cũng không thể học.
Ở phương Tây, Napoleon Bonaparte cũng từng bước qua gần như cả châu Âu với niềm tin gần như tuyệt đối vào chính mình. Nhưng rồi, trong mùa đông nước Nga, không chỉ quân đội ông kiệt quệ, mà chính cái nhìn về thế giới của ông cũng vỡ ra. Thiên tài không cứu được một cái tâm đã quá quen thuộc với việc "mình luôn đúng".
Adolf Hitler cũng là một ví dụ cực đoan của một cái "ta" không còn giới hạn. Khi thế giới chỉ còn là nơi để xác nhận niềm tin của mình, thì mọi thực tại khác đều bị loại bỏ. Và khi thực tại bị loại bỏ, thất bại chỉ còn là vấn đề thời gian, dù trước đó có bao nhiêu chiến thắng đi nữa.
Trong lịch sử VN, câu chuyện của Hồ Quý Ly cũng mang một sắc thái rất đặc biệt. Ông không thiếu trí tuệ, cũng không thiếu tầm nhìn. Nhưng ông lại quá tin rằng mình đã thấy đúng bản chất của thời cuộc. Sự tự tin ấy dần trở thành một dạng "chấp kiến", chấp vào cái thấy của mình như chân lý duy nhất.
Trong Phật học, chấp kiến còn nguy hiểm hơn cả vô minh. Vì vô minh thì còn có thể học. Nhưng khi đã tin rằng mình biết hết, mình luôn đúng, thì không còn chỗ cho việc nhìn lại, thấy lại. Và khi một người không còn thấy lại chính mình, thì dù cải cách có đúng đến đâu, cũng sẽ trở thành sự áp đặt.
Đạo học thì nói nhẹ nhàng hơn. Lão Tử nói là "Tri nhân giả trí, tự tri giả minh". (tạm dịch: biết người là trí, biết mình mới là sáng). Nhưng "biết mình" ở đây không phải là biết mình giỏi đến đâu, mà là biết mình không phải là trung tâm của vạn vật. Xưa nay, biết bao nhiêu đất nước, dân tộc, người dân đen đã phải khốn khổ, mệt mỏi gánh chịu, thậm chí mất mát, chết chóc tang thương, vì những hoang tưởng của các vua chúa và những nhà lãnh đạo.
Mình cũng nhớ là có đọc ở đâu một câu nói "Nước chảy xuống chỗ thấp, nên mới nuôi được muôn loài. Người biết hạ mình, nên mới thấy được toàn cục". Bởi vậy, dù là tướng tá chỉ huy, hay nguyên thủ quốc gia, vua chúa gì đó, mà kiêu căng tự phụ thì cũng giống như giòng nước chảy ngược, tưởng rằng mình cao hơn, nhưng thực ra chỉ đang tự tách mình khỏi dòng chảy. Chỉ cốt làm khổ mình, khổ người. Trong Thiền học, có một khái niệm rất hay, đó là "tâm ban đầu", tức là cái tâm của người mới bắt đầu. Cái tâm của người mới học, chưa biết, nên còn mở. Khi còn mở, thì còn thấy; khi còn thấy, thì còn học. Và khi còn học, thì chưa rơi vào cái bẫy của chính mình. Nên trộm nghĩ rằng "tri bỉ tri kỷ" cuối cùng cũng không phải là tích lũy thêm hiểu biết, mà là giữ được cái tâm chưa từng biết đủ, còn nhiều thứ để lắng nghe. Bởi vì khi cái "tôi" trở nên quá chắc chắn, kiểu như "chắc như bắp" ở quê ta, thì mọi cánh cửa đều đóng lại :-)
Nhớ hôm trước có người bạn nói với mình về vị trí số 1, số 2 của các quốc gia trong tương lai. Mình xưa nay vốn không quan tâm nhiều đến thứ hạng hơn thua trong đời sống. Bởi đó chẳng qua chỉ là những con số người ta đặt ra, gắn mác lên nhau. Thực ra mọi thứ xảy ra, cho dù đặt để ở vị trí nào, cũng chỉ là kết quả của những nhân duyên mà con người và đất nước của họ đã gieo trước đây và đang tiếp diễn. Tất nhiên, thứ hạng nào rồi cũng sẽ phải thay đổi theo quy luật vô thường. Không quốc gia nào đứng đầu mãi, mà cũng không quốc gia nào mãi ở phía sau.
Trong PG không nói nhiều đến thắng bại, mà nói đến "chấp". Chấp vào cái thấy, cái biết, cái công lao, lời khen chê, hay hình ảnh “ta là ai” trong mắt người khác. Khi đã chấp, thì không còn "tri kỷ, tri bỉ" nữa, mà chỉ còn bảo vệ một cái "ta" tưởng tượng. Và khi cái "ta" quá lớn, thế giới xung quanh trở thành một tấm gương méo mó, ai cũng có thể là kẻ thù, mọi lời nói đều có thể bị hiểu là mưu hại. Cái đáng sợ không phải là nghi ngờ người khác, mà là không còn khả năng tin vào điều gì ngoài chính mình. Và khi đó, "tri bỉ" cũng không còn, vì người khác không còn được nhìn như họ đang là, mà chỉ như cái bóng phản chiếu của nỗi sợ bên trong.
Thực ra, những câu chuyện "tri bỉ tri kỷ" ấy không phải là xa xưa lắm, hoặc chỉ nằm trong sử sách, mà chúng vẫn đang lặp lại mỗi ngày trong một không gian khác. Ngày xưa, chiến trường là nơi va chạm của binh lực. Ngày nay, chiến trường là nơi va chạm của quan điểm.
Ví dụ như mạng xã hội, thoạt nhìn thì thấy như là nơi để "tri bỉ", để hiểu người khác. Nhưng càng ở đó lâu, người ta lại càng ít hiểu nhau hơn. Không phải vì thiếu thông tin. Mà vì cái "ta" đang đứng giữa. Một cái "ta" đang ngụp lặn giữa mớ thông tin hổn độn từng ngày, đúng sai thật giả, xen kẻ lẫn nhau. Nhiều người không phải đọc để hiểu, mà đọc để phản bác. Không lắng nghe để thấy, mà lắng nghe để chuẩn bị nói. Và từ đó, "tri bỉ" dần biến mất, chỉ còn lại những phiên bản của người khác được tạo ra trong chính mình. Trong Phật học, cái đó là tưởng tri, "biết" qua tưởng tượng, "biết" qua cái bóng của tâm. Ta không đối thoại với người thật, mà với hình ảnh của họ trong suy nghĩ của mình.
Cái "ta" trong thời đại ngày nay không còn đứng một mình. Trên mạng, nó được nuôi lớn bởi sự đồng thuận, bởi những lượt thích (like), lượt đọc, bởi cảm giác luôn có người cùng phía. Ngoài đời thật, nó được mã hóa bằng những thành công, được vỗ về bằng những lời xưng tụng. Trong chính trường, nó được số hóa bằng những lá phiếu, được phóng đại bởi những đồng minh phe phái, được tô điểm bằng những chiến thắng tức thời…Từ đó, cái "ta" không chỉ tin mình đúng, mà còn tin rằng mình đã được chứng minh là đúng. Nghe thì sướng, nhưng cái "ta" ấy lại rất mong manh, vì nó không được xây dựng trên một nền tảng sự thật bền vững, mà trên sự lặp lại và những giả định.
Điều đáng lo hơn nữa là, đôi khi những người có quyền lực, điều hành một tập đoàn hay cả một đất nước, cũng có thể dễ dàng bị cái "ta" ảo tưởng chi phối, khiến sự sáng suốt bị lệch đi, từ đó kéo theo nhiều hệ lụy trong xã hội. Friedrich Nietzsche có nói “Convictions are more dangerous enemies of truth than lies". (Tạm dịch: Những niềm tin chắc chắn còn nguy hiểm hơn cả dối trá.)
Bởi vậy, mình nghĩ "tri bỉ tri kỷ" ngày nay không còn là một chiến lược, mà là một sự tu tập. Là khả năng có thể dừng lại trước khi phản ứng. Là bản lãnh dám nghi ngờ chính điều mình tin. Là thái độ dám nghe nhìn một ý kiến khác mà không vội gọi nó là sai....
Và có lẽ vì vậy mà hôm nay lại lan man nghĩ đến đề tài này :-). Thực ra mấy tuần qua, đọc tin tức rồi nhận được những trao đổi từ bạn bè về những căng thẳng giữa Mỹ và Iran, lòng mình chợt thấy quen mà lạ. Quen, vì lịch sử đã từng lặp lại những vòng xoáy như thế. Lạ, vì mỗi lần lặp lại, con người dường như vẫn mang theo những niềm tin rất chắc chắn rằng lần này khác, và "ta" đã hiểu rõ.
Mình thì vốn không hứng thú với việc chọn bên này, bên kia, đảng này, phái nọ. Vì công việc đó luôn có thiên hạ làm giùm rồi. Thực tế, chỉ cần không đồng tình với một điều gì đó của bên A, người ta sẽ tự động đặt mình vào bên B :-). Tư duy nhị nguyên của con người vốn vận hành rất nhanh, gần như không cần suy nghĩ. Mọi thứ trở thành hai phía rõ ràng, đúng và sai, ta và họ, trong khi thực tại thì hiếm khi giản dị như vậy !
Mình cũng không viết để kết luận ai đúng, ai sai. Vì có lẽ, điều đó không thuộc về một cá nhân nào cả. Chỉ là tản mạn chút về những gì đang diễn ra hiện nay, những câu chuyện trước mắt, và những câu chuyện trong lịch sử mà bất cứ ai cũng có thể nhìn lại hoặc kiểm chứng được. Chỉ mong, giữa nhiều thông tin nhiễu loạn ồn ào, giữa những điều đang chuyển động, mỗi người vẫn giữ được cho mình một khoảng lặng, đủ để không đánh mất mình giữa những điều tưởng như rất chắc chắn. Từ đó, mỗi người có thể tự nhìn, tự hiểu, theo cách của riêng mình. Còn kết quả ra sao thì cứ để thời gian trả lời vậy.
Thân chúc tất cả một cuối tuần bình an hạnh phúc.
PN



.jpg)


.jpg)







