Tuesday, April 28, 2020

Chiều tháng 4




Xưa, nỗi buồn
là những chiếc lá bàng
lang thang
trên dòng sông quê Ngoại
chở nhớ về quên

Nay, nỗi buồn
là vạt nắng trên sông
lăn tăn
trên con sóng bạc đầu
chở quên về nhớ .....

Ngày ấy 
chiều tháng Tư
mưa đầu mùa
đến vội
rớt vô tình trên khoé mắt em cay
khóc sũng ướt tuổi thơ tôi mới lớn

Bàn tay nhỏ
vụng về sao đủ nắm ?
cuộc tình ta lem luốc chốn thiên đường
Ký túc xá vẫn hàng đêm đói bụng
con đường về chỉ có lá me bay !

Những bài hát của một thời mộng mị
mái đầu xanh lén lút chụm nhau nghe
Đêm cúp điện lập loè thơ Vỡ đất (*)
kiệt sức người chửa thấy chén cơm không !

Em không khóc,
nhưng lòng tôi se thắt
Sách vở nào đắng nghét giảng đường xưa
hờ hững khép bàn chân không trở lại
nợ đời nhau hôn chẳng tạ từ môi 

Tôi có
ba mươi năm
để quên
nhưng không đủ cho một chiều
để nhớ
Em khoé mắt dẫu ngàn năm trắc trở
chưa một lần than thở với quê hương
Em và tôi,
cùng đất nước đáng thương
Vẫn trôi nổi như dòng sông quê cũ
tháng Tư về ấp ủ nặng lòng nhau
Ngày gió cát xoá đời ai thổn thức
đêm lở bồi rưng rức tiếng Mẹ ru ...

(*) Bài thơ Vỡ đất của HHT "Có sức người sỏi đá cũng thành cơm"

PN (4/2020)









No comments:

Post a Comment

Comments: